Back to top
Chia sẻ cá nhân

Bài viết kỷ niệm ngày 24/08/2016

Hôm qua khi nhận email của Thương Quán về việc đậu phỏng vấn vòng 1 và nhận thử thách vòng 2 - "Viết về một trải nghiệm tâm lý khó quên trong cuộc đời mình", cảm xúc mình bồi hồi khó tả. Vui mừng đan xen lo lắng, không biết mình sẽ viết về điều gì?

Mình chỉ còn cách chờ đợi. Đợi cảm xúc hiện tại lắng xuống, và lắng nghe câu chuyện từ bên trong. Chỉ là mình không biết, khoảnh khắc nào cảm xúc sẽ xuất hiện, để hồi ức được tuôn ra chân thật nhất...

4h30 sáng 17/12/2020, đang ngủ thì bị bé mèo con phá rối. Bé bị tiêu chảy và khiến mình phải dậy dọn dẹp. Ban đầu thật sự rất bực bội, tuy nhiên ngẫm lại thì đó là cơ hội để rèn luyện nội tâm rất tốt.

Khi mình nằm xuống giường, cảm xúc bỗng ùa về. Mình cảm nhận được, trái tim mình đã lắng đọng, và câu chuyện bắt đầu cần được viết ra, câu chuyện về ngày 24/12/2016

-----------------------------------------------------------

18 tuổi, mình bước chân ra cuộc đời, rời khỏi vòng tay che chở của bố mẹ. Từ một cậu ấm ăn sung mặc sướng, chưa từng biết đói khổ là gì, ngay cả chiên 1 quả trứng cũng không biết, khi ra cuộc sống, mình mới hiểu được ra đời kiếm ăn vất vả như thế nào.

19 tuổi, theo một người cô học làm ăn, kiếm tiền từ ngành cổ phiếu. Có lẽ được trời thương nên tiền bạc cũng rất dễ kiếm được. Tuy nhiên, đằng sau cuộc sống xa hoa, cảm thấy cuộc đời mình có chút trống rỗng, vô vị. Tiền bạc có rồi, tại sao không thấy vui vẻ chút nào?

08/2018, đồng Liberty Reserve (tiền tệ ảo giao dịch lớn nhất thời điểm đó) đóng cửa, các công ty liên kết sử dụng đồng tiền bị ảnh hưởng nghiêm trọng, trực tiếp ảnh hướng đến nguồn thu cổ phiếu từ bản thân. Sự cố đó như chấn động mình, rẽ bước cuộc đời sang 1 hướng đi khác.

Ảnh hưởng tiền bạc gia đình nghiêm trọng, mất niềm tin từ cha mẹ, đối tác làm ăn và cả niềm tin đối với chính bản thân. Sau khi thu dọn tàn cục, mình quyết định đi. Tìm cơ hội làm lại từ đầu, tìm cách giải quyết những nỗi đau khổ trong bản thân mình.

Nhưng, biết đi đâu giữa dòng đời rộng lớn đây?

Lúc đó, mình nhớ bạn mình từng kể rằng, có 1 người tên Đức Phật - ông là người đã tìm ra cách để giải quyết nỗi khổ của con người. Ông giúp con người tìm đến được nơi gọi là Cực lạc.

Với 1 người đang bị dày vò bởi đau khổ, có 1 chút gợi ý của bạn mình, là tốt lắm rồi. Mình cất bước đi, tìm câu trả lời giải quyết nỗi khổ tâm trong lòng.

Từ miền nam theo bạn bè đến TP Bảo Lộc, học thiền và làm nông nghiệp với vị cư sĩ. Sáng làm việc, đêm thiền định, tụng kinh. Rồi thầy bảo di cư làm ăn, theo thầy về Cần Thơ, khai phá đất hoang thành đồng bằng, trồng rau cỏ mưu sinh. Vừa kiếm tiền, vừa lo tu học.

Thầy cũng có cảm xúc riêng, ước mơ của thầy cũng không khác mình, đều mong thấy được sự tu hành tiến bộ. Thầy quyết định rời đi, nơi nào thì mình không biết rõ. Bốn học trò đi theo thầy ngơ nhác nhìn nhau, thầy đi mất rồi, chỉ còn biết nương tựa vào nhau mà sống tiếp.

Cuộc đời dễ làm con người xao lãng. Những người bạn đồng hành rồi cũng bị cuốn vào đời sống cơm áo gạo tiền. Mình quyết định rời đi, sau khi đã thấy bạn bè ổn định. Tiếp tục chặng hành trình tìm lại bản thân mình.

Từ Cần Thơ đến TP Đà Lạt học thiền và làm công việc bán hàng cho cửa hàng thực phẩm chay. 2 năm đó vui buồn đều có và cũng là 2 năm có nhiều ý nghĩa nhất với mình. Tuy nhiên, mình vẫn không thấy sự tiến bộ nào về tinh thần. Mà ngược lại, thấy càng mỏi mệt hơn.

Sau khi đội nhóm anh em cùng tu học tan rã, mình lòng nguội ý lạnh. Mình chọn trở về lại TP Sài Gòn, tìm con đường khác để đi. Khi về đó, mình gặp lại những người bạn cùng đồng hành với mình ở Cần Thơ năm xưa. Cùng nhau làm ăn, xây dựng cuộc sống.

Tuy nhiên, điều gì rồi cũng đến, cuộc đời đem đến nhiều bài học hơn để cho mình trưởng thành hơn. Sự tin tưởng, hy vọng, kì vọng đều vụt tắt sau khi mình làm việc chung với những anh em bạn bè. Họ đều rất tốt bụng, chỉ là các chí hướng khác nhau, khó bề chung 1 thuyền về lâu dài.

Mình rời đi, thuê 1 căn nhà nhỏ, cùng 2 người bạn thân sinh sống.

6 năm phiêu bạt, nếu tính luôn những TP nhỏ lẻ, gọi là đi khắp các vùng miền cũng không ngoa. Mệt mỏi, chán chường, đau đớn cộng dồn suốt nhiều năm khiến mình chỉ muốn dừng lại, nằm đưa võng sống qua ngày.

Và điều mình chờ đợi suốt cuộc đời - cũng đến vào ngày đó.

24/08/2016 - Tối hôm đó, mình thiền định. Mình nhớ rõ mình hành thiền từ 8h30 tối. Mình biết ngồi đó, chờ đợi như mọi ngày mình vẫn ngồi thiền.

Mọi người thường khi nhắc đến thiền định, đa số đều nghĩ là phải ngồi lưng thẳng, tướng giống Phật, mới gọi là thiền. Tuy nhiên, mình thường để bản thân ở trạng thái thư giãn nhất, cơ thể muốn ở tư thế nào, mình để để tự nhiên theo.

Hôm đó là một đêm lạ lùng. Chân vẫn ngồi kiết già, nhưng đầu mình lại hướng xuống đất. Với tư thế như vậy, mình như được hồi tưởng lại hết cuộc đời mình.

Trong đầu mình, mình thấy 1 khu rừng tối đen. Khu rừng bóng tối mang toàn bộ ký ức, kinh nghiệm sống của bản thân. Mình không nhớ rõ, là đã đi mất bao lâu, chỉ biết ý thức mình đang đi từ từ để xuyên qua khu rừng ký ức này.

Mỗi 1 ký ức đều hiện lên, và mình như phải chứng kiến lại các câu chuyện của bản thân. Xuyên qua tầng tầng, lớp lớp các ký ức. Không rõ mất bao nhiêu thời gian. Và ... mình mở mắt!

Cơ thể mình đã ngồi dậy. Đưa tay xem đồng hồ.

12h đêm

Trước đôi mắt mình, mọi thức vẫn y như cũ, căn nhà vẫn thế. Tuy nhiên, con người của mình đã không còn nữa. Bạn Mạnh với nhiều tổn thương, đau đớn đã biến mất. Chỉ còn 1 khối ý thức trong suốt, vĩnh hằng tồn tại.

Khối ý thức này trong suốt, mà cho mình cảm giác cứng rắn như kim Cương, bất động. Lúc đó mình tự nghĩ: "Cảm giác này, cho dù có tất cả vật chất thế gian, cũng không thể cùng so sánh ... "

Khối ý thức này tự nhận thức rằng, sau bao nhiêu thời gian say ngủ, nó đã thức dậy. Mọi thứ xung quanh vẫn thế, tuy nhiên bản thân cơ thể này đã khác.Không gian xung quanh và bản thân không còn chia rẽ, trở thánh 1 khối thống nhất. Ví như mình và cuộc sống trở thành 1 khối, không còn phân chia.

Tính từ tâm khối ý thức, trong bán kính 10m, mình có thể cảm nhận được, từng sự chuyển động của bất kì sinh vật nào. Không 1 điều gì có thể qua khỏi khối ý thức này. Khoảnh khắc đó, thời gian không còn tồn tại, chỉ còn lại một ý thức vĩnh hằng, không bị lay động bởi ngoại vi. 

Suốt 6 năm đọc vô số kinh sách, tâm linh, mình chưa từng kinh nghiệm qua 1 chút nào về tâm linh là gì. Đêm hôm đó, toàn bộ kinh nghiệm trong các tôn giáo, đều dưới ý thức này sáng tỏ.

Như người đi đêm thấy được ánh sáng. Dưới ánh sáng ý thức, mình biết rõ bản thân muốn cuộc sống như thế nào.

Cảm giác như bạn đi thật xa, đi xa nhất đến tận cùng của sự tồn tại. Khi đó bạn nhận ra đích đến sau cùng của cuộc đời mình. Mọi người ai cũng sợ chết, từ nỗi sợ này ảnh hưởng đến mỗi hành vi của bản thân họ khi sống trong cuộc đời.

Tuy nhiên, khi đến một đỉnh nhất định của trạng thái thiền, ta nhận ra không có cái chết. Chỉ còn tồn tại không gian ý thức trong suốt mà thôi.

Không có gì, nhưng lại có tất cả.

Đêm hôm đó, cuối cùng mình cũng nếm được, vị tâm linh, nó như thế nào. Hương vị đó thật khó mà quên. Chỉ là ...

Chỉ là, vẻ đẹp này, chỉ có mình mình biết mà thôi ... Không có người bạn nào ở đó, để cùng mình chia sẻ ...

Khi tất cả những gì đẹp đẽ nhất đã được tận hưởng rồi? Thì sao? Hiển nhiên, sung sướng 1 mình thì dễ dàng rồi.

Tuy nhiên, trời sinh mình có 1 trái tim nhạy cảm. Trái tim nói với mình rằng:

"Này cậu bạn, cậu đã đã thỏa mãn rồi, đã tìm được bông hoa đẹp đẽ nhất trong cuộc đời. Vậy hãy đi đi, hãy tìm còn đường chia sẻ, chia sẻ bông hoa xinh đẹp mà bạn đã tìm được, chia sẻ khối ý thức  vĩnh hằng này đến với tất cả mọi người nhé.

Mình biết, con đường này khó khăn muôn phần. Bạn không có 1 bản đồ nào chỉ ra, ờ, hãy đi đến đây, đến đây bạn sẽ chia sẻ được. Tuy nhiên, bạn luôn có cuộc sống đồng hành cùng bạn.

Hãy đi, kết bạn, và chia sẻ những gì đẹp nhất - của ngày hôm nay - đến với tất cả mọi người.

Chúc bạn lên đường bình an ... "

-------------------------------

Và từ đó, mình đi theo trái tim mình mách bảo. Từ Nam ra Bắc, rồi lại từ Bắc vào Nam. Vừa đi để học hỏi, làm việc và chia sẻ hết những gì mình có thể. May mắn vợ mình là người bạn đầu tiên mình đã chia sẻ thành công. Hiện tại mình vẫn tiếp tục con đường của mình.

Đến hôm nay thì mình nhận được 1 cơ hội mới từ Thương Quán. Vì vậy, mình quyết định chia sẻ câu chuyện của mình đến các bạn, mong tìm được cơ hội thực hiện ước mơ chăm sóc về nhu cầu cảm xúc của mọi người khắp nơi và có cơ hội giúp họ chữa lành, tìm được bản thân giống như mình.

Cám ơn các bạn đã cho mình cơ hội kết nối và chia sẻ. Mình rất mong có thể sớm nhận được sự phản hồi của Thương Quán. Chúc các bạn 1 ngày mới tốt lành, và hy vọng sớm được gặp lại các bạn.