Back to top
Chia sẻ cá nhân

Bài viết kỷ niệm của bản thân khi còn tuổi 20

Bài viết kỷ niệm của bản thân khi còn tuổi 20

Mình cứ nghĩ mình đã mất bài viết này, vậy mà may mắn đến hiện mình vẫn tìm lại được nó. Bài viết này chan chứa biết bao nhiêu cảm xúc của tuổi 20, hiện tại mình không thể viết lại những cảm xúc của ngày đó nữa. Xin cám ơn bản thân đã có góc nhìn đúng đắn dù mới ở tuổi này.


 
Thằng bé hỏi anh hai: Ước mơ của anh hai là gì ạ? 😗
Anh hai: Lớn lên anh sẽ làm sĩ quan. Còn e muốn làm gì nào? 
Thằng bé: E ko biết, chắc e sẽ làm người chơi game.😇
Anh hai: Người chơi game? 😵
Thằng bé: Chơi game vui mà anh hai, em chỉ muốn vui vậy thôi😁
 
…………………………………………………..
 
Mười chín tuổi, nó vẫn như thế, vẫn sống cô độc 1 mình và không cần ai làm bạn. Nó nhớ lại 1 năm về trước, khi bạn bè nó chạy tới chạy lui để lo đăng ký thi đại học hay cao đẳng, chắc nó là người thảnh thơi nhất trường vì nó chả quan tâm đến việc ấy.
Thảnh thơi
Thằng bạn thân ngồi kế nó nói 1 câu mà nó cảm động và nhớ mãi: “Mạnh ơi, tao lạy mày. Mày đăng ký đi. Tao đi mua cho mày giấy đăng ký nghen!”.
 
Hi, nghĩ thử xem, tương lai của nó, nó không lo mà thằng bạn kề bên nó lo dùm. Và người thứ 2 nói với nó nhiều nhất là cô giáo chủ nghiệm, hết ngày này qua ngày khác, ngồi lắng nghe cô khuyên nhưng mắt nó chỉ hướng ra cửa sổ. Nơi chân trời xa lạ ngoài kia, và ở ngoài đó mới là cuộc sống của nó.
Hướng ra cửa sổ
Hơn nửa năm từ khi rời trường, nó vẫn lang thang làm thêm ở thành phố Sài Gòn. Tiền bạc làm từ nghề tay trái nó ko hề thiếu. Những người bạn mới, kinh nghiệm mới, môi trường mới ... đủ làm nó bận bịu.
 
Nghĩ thử xem, những ngày tháng cùng thằng bạn chí cốt đi xem ca nhạc ghế Vip, hay mua đồ hiệu, du lịch, dư tiền nữa thì đi “đập hộp” những máy dt dc mệnh danh là "Flagship" lúc bấy giờ. Cuộc sống vốn dĩ được gọi là dư dả, không nói là xài tiền phung phí...
Xài tiền phung phí
Nhưng, sao nó vẫn cảm thấy trống rỗngvô vị ... Nó thiếu điều gì?? Nó bắt đầu nghĩ về ước mơ ... điều mà nó muốn làm.
 
Nó còn nhớ những đêm tối ở con đường hẻm nằm sâu trong thành phố nhộn nhịp. Nó đi và nghĩ về cuộc sống vô vị này. Ước mơ của nó là gì??
Con hẻm trong TP
Đầu bếp ư? Thích lắm chứ, nhưng nó chỉ muốn học làm món mặn, mà giết cá nó còn không nỡ ra tay. Một đầu bếp mà con cá còn không dám làm thì ai xem cho được?
 
Ngành công nghệ? Uhm, thật sự nó đam mê rất nhiều, nó có năng khiếu và sự nhạy bén, mày mò nhưng nó không muốn lấy đam mê để kinh doanh chút nào. Chưa kể những ngành hiện nay có thể làm ra tiền thì không hứng thú được nó.
 
Life coaching? Một nghề đem hết trái tim để lắng nghe và chia sẻ với người khác thì sao? Nó thích lắm chứ, đó là điều mà nó luôn ấp ủ, nhưng ... con đường đi đến được nghề này ... thật sự ko dễ (vì họ học rất nhiều, có rất nhiều bằng cấp chuyên môn và quan trọng hơn là cần kinh nghiệm sống)
 
Rốt cuộc, nó muốn làm gì? ...
Ước mơ của bản thân là gì?
 
Thời gian là ông chủ quyền lực nhất, có thể cho ai đó lên tột đỉnh và cũng có thể lấy đi tất cả chỉ ngay phút chốc. Công việc sụp đổ, tiền bạc mất hết. Mọi điều làm chỗ dựa nó cũng không còn nữa. Chỉ còn trái tim hướng đạo làm hành trang cho nó mà thôi. Và nó quyết đến Bảo Lộc và học đạo ở đó với 1 vị cư sĩ.
 
Nó vừa học vừa làm, làm nông, trồng trọt thực phẩm xanh. Rồi duyên nó theo vị cư sĩ di cư đến TP Cần thơ lập nghiệp, thành phố đầy nắnghưởng thụ.
TP Cần Thơ
Người miền Tây rất biết hưởng thụ. Và thành phố này thú vị ở chỗ: Cứ cách mấy quán ăn, quán nhậu là lại có 1 tiệm thuốc @@, chưa bao giờ thấy ở đâu có nhiều tiệm thuốc như thành phố này (Chắc ăn nhậu đã rồi bệnh, xong chạy qua tiệm thuốc 😅)
 
Vị cư sĩ nhận một mảnh đất hoang để cho các học trò cùng làm. Những ngày tháng làm đồng, bắt đầu từ 1 đất hoang, sậy mọc cao hơn đầu người, mấy anh em làm thành đất bằng rồi trồng trọt, công việc tuy cực nhưng vui..
Đất hoang
Nhưng ... đó là ước mơ của người khác. Và sự thật là, nó theo nghề này, cũng vì chữ tiền. Nó đã khởi lòng tham, và quên mất con đường nó muốn đi. Ngành thực phẩm xanh hái ra được rất nhiều tiền, đồng tiền đã lu mờ lý trí của nó.
 
Và đến 1 ngày đầy nắng, ngày rẽ bước cuộc đời nó ...
Một ngày đầy nắng
4h chiều hôm đó, nó làm ở cánh đồng 1 mình. Nó cuốc, nhưng lòng nó không còn ở đây. Nó tự hỏi mình 1 câu: “Rốt cuộc mình phải cuốc đến bao giờ? Và mình đang làm gì ở đây vậy?...”
 
Nó mệt nhoài, nằm lăn ra đất. Cánh đồng bao la, phía chân trời ánh lên tia sáng mặt trời thật đẹp. Nó nhìn bầu trời ngày hôm đó. Và, nó cảm thấy nhớ ...
Miss
Nó nhớ những ngày tháng ngồi trước bạn máy tính. Nó không giỏi, nói thật, nó chỉ tò mò và đam mê các thủ thuật mà thôi. Nó chỉ muốn khám phá hết các ngõ ngách của các thứ công nghệ này. Nó cảm thấy được là chính mình khi được làm những điều đó. Một công việc nơi mà công nghệ đổi mới từng giây và không có điểm giới hạn.
 
Và ngay lúc đó, nó biết ... nó muốn làm điều gì …
 
Đó là chăm sóc hay giúp đỡ người khác về mảng máy tính hoặc những ngành liên quan đến điều đó. Đó là ước mơ mà nó muốn làm
 
Máy tính
 
Ngay lúc đó, nó nhớ đến 1 câu mà nó cảm thấy thật đúng:
Theo đuổi đam mê, thành công sẽ đuổi theo bạn.
Hóa ra, đam mêước mơ thật sự có thể tìm được. Nhưng dễ hay khó tùy theo từng người, có người đi cả đời mới quay lại nhìn về ước mơ của mình, hối hận lúc đó có muộn chăng?🙄
 
Đôi khi nhiều người viện lý do vì cuộc sống cần tiền chứ không cần đam mê. Nhưng xin hỏi có tiền để làm gì, cũng chỉ để ăn, ngủ, nghỉchờ đến ngày chết. Họ chỉ “tồn tại” theo đúng nghĩa của từ này chứ thực ra họ không cảm nhận được “sống” thực sự thú vị như thế nào.
Con rối
 
Bạn à, người ta cứ nghĩ rằng, đam mê là thứ gì đó ở rất xa, phải ở ngoài kia. Nhưng, mình cảm thấy rằng, hóa ra đam mê và ước mơ của mình, rất gần gũi, hiện diện với chúng ta trong từng khoảnh khắc cuộc sống
 
Chỉ cần bạn vui nhất khi làm điều gì, đam mê của bạn nằm ở đó.
 
Đọc sách nè? Ai nói đọc sách không kiếm được tiền. Tôi có 1 chị bạn vì đam mê này mà làm ở thư viện, để được đọc sách mỗi ngày. Điều đó không thú vị sao?😁
 
Đọc sách
 
Hay đơn giản hơn như yêu trẻ em, có thể làm giáo viên mẫu giáo để sau này chăm sóc trẻ em. Điều này chắc ai cũng biết, nhưng vấn đề là nuôi dạy vì tiền hay vì đam mê lại là vấn đề khác.
 
Teacher
 
Còn với mình, có thể mỗi ngày ngồi trước bạn máy tính để làm những thứ liên quan đến công nghệ, 1 công việc đầy sự kích thích tính tò mò. Chỉ nhiêu đó thôi, không phải quá đủ rồi sao?
 
Computer
 
Nếu có thể chốt 1 câu, điều gì có thể làm bạn vui nhất, hãy thỏa mãn nó. Hãy làm tâm bạn tràn đầy niềm vui bởi công việc đó, bạn sẽ tìm được điều bạn cần tìm. Hãy chiêm nghiệm để tìm ra nó ra, bạn nhé! 😉
 
Cám ơn bạn vì đã dành thời gian đọc bài viết này 😇